Người ta có thể quên hàng tá việc vặt. Có thể quên sinh nhật người thân. Thậm chí, quên đi những kỷ niệm mà một thời tin rằng không bao giờ phai nhạt. Nhưng, chẳng ai quên đường về nhà.
Dù ngoài kia có bao nhiêu ngã rẽ, con đường về nhà vẫn luôn rõ ràng như thể được khắc sẵn trong trí nhớ, trong tim. Ở đó không cần biển chỉ dẫn, cánh cổng nhà luôn luôn rộng mở bởi ánh sáng của sự bình yên, bao dung và hiền hòa.
Có lẽ, đó chính là phép màu giản dị nhất của “tổ ấm”.