Trong Người Quảng đi ăn mì Quảng, Nguyễn Nhật Ánh từng viết: “Đường phố dần dần mất sức hấp dẫn. Tiếng thở của nó không còn vọng lên từ các mặt đường mà phát ra đằng sau các ô cửa.”
Câu văn ấy không chỉ gợi nỗi hoài niệm về một đô thị từng sôi động ngoài kia, mà còn vang lên như một lời chẩn đoán: nhịp sống đã rời khỏi quảng trường công cộng, co lại trong những không gian riêng. Phố phường không còn là sân khấu chính, thay vào đó, nhịp đời âm thầm được soạn dựng sau từng “ô cửa”.
Thiết kế nhà ở, vì thế, không chỉ là bố trí vật dụng mà là một nghệ thuật của nhịp điệu, biến không gian sống có tiếng thở, để một lần nữa khiến ta cảm nhận sức hấp dẫn của đời sống này.